Tạ Chân Khanh vừa nói vừa đưa ra một tờ giấy: “Cắm thứ này vào bên trong.”
“Vâng, ta đi làm ngay!” Hoằng Đạo nhận lấy, lại nhìn Tạ Chân Khanh một cái, thấy hắn không còn gì dặn dò nữa mới lui xuống.
Dõi theo bóng lưng Hoằng Đạo khuất xa, Tạ Chân Khanh mới thu lại ý cười, đứng dưới mái hiên nhìn màn mưa trong sân, chỉ nhíu chặt mày, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng.
“Từ sau chuyện diệt khẩu lần trước, ta đã hết sức xoa dịu hắn, vậy mà Hoằng Đạo vẫn canh cánh trong lòng. Lần này xảy ra biến cố, giữa ta và hắn dường như lại càng thêm xa cách.”




